Blog

Thành phố và lũ chó - Mario Vargas Llosa

Thành phố và lũ chó - Mario Vargas Llosa

by Admin Dathoc -
Number of replies: 0

Thành phố và lũ chó - Mario Vargas Llosa

#koolj_book_review


Thành phố và lũ chó - Mario Vargas Llosa

#koolj_book_review


Quyển sách này sau khi ra bản lần đầu đã bị đốt và tranh cãi về nội dung của nó. Có lẽ đó là lý do mà tác gia đoạt Nobel.

Vậy vì sao nó bị đốt???

.

.

A. Có những nhận xét thế này:

Một bạn: “..xuyên suốt tác phẩm mang lại cho người đọc sự căng thẳng tột độ, Sự dối trá, phản bội, được tô đậm rõ nét cùng sự đối lập..”, mình thì thấy cũng ko căng thẳng. Tôi thấy giọng văn như kiểu “Cơm thầy cơm cô” của Vũ Trọng Phụng: tức là nó rất dân dã, thuần từ ngữ của “hàng nước” “chợ búa”; đôi chỗ nó khá thô tục, chắc nó thể hiện văn hoá và cách ứng xử của dân cư nơi đó; cái này tốt, nó thể hiện tác giả đi sâu vào lòng người dân, và đã tìm hiểu rất cặn kẽ đời sống, ứng xử.


B. Nội dung tóm lược

- Sách kể về một số cuộc đời của các học viên trường sĩ quan Leoncio Prado (nam như Báo Đen, Xoăn, Trăn, người rừng Cava, nhà Thơ, Alberto, Bebe, Nô Lệ, …nữ như Teresa, Helene, nàng Chân Vàng…) rất hoang dã. Nổi bật là Alberto: một gia đình mà bố mẹ đánh cãi nhau như cơm bữa vì thói trăng hoa của bố, còn Alberto ko nghĩ rằng mình cũng …đang như vậy. Rồi loạt các sự kiện bạn bè tranh dành. Nỡ cướp cò súng giết bạn. Cướp bóc. Buôn lậu. Lũ chó trong Thành phố và lũ chó là danh xưng mà học viên các lớp trên của Trường Quân sự Leoncio Prado “tặng” cho các học viên lớp mới vừa chân ướt chân ráo bước vào trường năm đầu. Và đám lính tò te ấy, lũ “chó con”, ngơ ngác, sợ sệt, “chửa biết gì”, rất nhanh chóng được nếm mùi vị thật của Trường Quân sự, mùi bạo hành, thứ bạo hành mà khi chúng lớn hơn, bản thân trở thành học viên lớp lớn, chính chúng sẽ đem áp dụng với đám “chó con” nhỏ tuổi hơn. Những năm niên thiếu quan trọng nhất của “lũ chó” đã trôi qua trong môi trường nghiệt ngã của ngôi trường quân sự, một nhà tù để chúng trưởng thành về mọi mặt, cả mặt sáng và mặt tối. Tình yêu, tình dục, tình bằng hữu, ý thức về trung thực, trách nhiệm và phẩm giá.. tất cả theo một cách riêng, rất riêng của lũ “chó con”.

- Khi Thành phố và lũ chó được ấn hành lần đầu tiên ở Peru vào năm 1962, tác phẩm đã gây xì căng đan đến độ có một ngàn bản sách đã bị đốt trong một buổi lễ chính thức diễn ra tại Trường quân sự Leoncio Prado. Cũng năm đó, cuốn sách được trao giải Biblioteca Breve, một giải thưởng tặng cho tác phẩm hư cấu hay nhất bằng tiếng Tây Ban Nha.

.

.

D. Những cái hay

- Trường đoạn tác giả mô tả các anh zai học viên đi xả stress với cô điếm Chân Vàng. Có lẽ hơi sang, khi mà nhà Alberto ko có gì để ăn và luôn thiếu thốn. Cảm giác như sv rất hiện đại ở một nước còn..khó khăn vất vả này; tự nhiên thấy rất thương các "thanh niên nam" ở đây, vừa sống man rợ, vừa yêu thương nồng nhiệt. 

- Trường đoạn khi Nô Lệ nói với Alberto tình cảm của mình với nàng Teresa, tới Alberto cũng phải ghen, và khi Nô Lệ trốn khỏi trại, Alberto đã gặp Teresa, song lại đc trả lời: nàng chưa từng quen Nô Lệ; lúc này thấy tác giả mô tả những mộng mơ của học viên ở đây y hiệt như ở VN thời đó.

- Trường đoạn khi các chỉ huy xử lý với tình huống một học viên (Nô Lệ) bị trúng đạn, trong giờ diễn tập đạn thật,  và qua đời, sau những biện hộ của họ: cảm thấy làm thương tiếc và coi cái giá phải trả khi: ai ko thi hành đúng kỷ luật và sẽ phải trả giá. Gần như tác giả cố tình cho thấy pháp luật Peru quá .. mơ màng; thiết nghĩ hoạt cảnh này ở VN cũng vậy thôi.

- Trường đoạn nêu trung uý Gamboa coi thẩm phán là lão tồi, coi cấp trên của mình là mù quáng khi xử việc Alberto tố giác Báo Đen bắn Nô Lệ (nghi ngờ). Rồi từ vụ này, biết đc đám học viên chuyên buôn rượu và thuốc lá. Xong lại đc ghi trong báo cáo rất hời hợt; ở VN cái này có lẽ ở “trại”/trường nào cũng vậy. Song cuối đoạn lại thấy cảnh anh hùng tranh dành nhau xong rồi lại thấy thương cảm cho nhau khi bị bè bạn gọi là “chỉ điểm” ở đây, những Kẻ Chỉ Điểm thường kết cục là cái chết. Alberto thì bị đuổi. Còn chỉ huy Gamboa thì bị thuyên chuyển.

- Một cảnh rất hay khi Báo Đen xoá tờ đơn nhận tội của mình và thấy một tờ đơn khác trên bàn đại tá: Xin thú tội giết Nô Lệ. Tự nhiên thấy chất nhân văn trong truyện: đôi khi a em có thể coi là bán rẻ nhau xong cuối cùng cũng tranh nhau phần việc nặng nhất: chứng tỏ trong một dân tộc, họ rất thương yêu lẫn nhau.

- Đối với người khác cái "trại" là trường, đối với học viên nó bị coi như một cái “trại” để quản thúc họ. Học viên mới vào thì bị coi là “chó con”. Thì bản chất tác giả muốn nói NÓ là như thế. Song vấn đề khác tác giả muốn nói gì từ cái “trại” này, nghĩa rộng hơn: bản thân cảm nhận thấy nó như một lối văn hoá sống, sinh hoạt…rất không lành mạnh của người dân Peru, xã hội thu nhỏ của Nam Mỹ. Một lối sống “tự phát”: tức là ngay cả luật pháp hay tiêu chuẩn sống và cai trị của Nhà nước cũng rất…nửa vời (chính tác giả thừa nhận). Dẫn tới, các nhân vật chính của truyện thì: luôn “đánh nhau” để tồn tại. Luôn nghĩ ra những “khoái lạc” tự sướng (viết truyện sex, tự tiêu khiển, trốn trại…) để thoả mãn nhu cầu được TỰ DO: mà có lẽ những người quản lý trại ko dạy cho các học viên thế nào là TỰ DO. Lý do chính: bản thân chính Nhà quản lý, họ cũng ko được TỰ DO rồi. Peru thì luôn bị Columbia và các nước lân cận rình mò xâm lược lấn chiếm đất đồi rừng núi.


C. Những điều chưa thấy hay của ấn bản

Một số bạn bảo: “..tôi rất khó chịu về từ "lị" dịch giả đưa vào sau mỗi câu biểu cảm”; còn tôi , tôi chưa thấy ở trang nào xuất hiện từ này (bản đang đọc xb tháng 9/2012), có lẽ bản của mình đang đọc đã được sửa chữa sau vài bạn đọc rồi bị “chém gió” nhiều.


Mời bổ sung của fans!


1213 words