Blog

Đọc một cuốn sách hay là sống ở một cuộc đời khác, một lát cắt thời gian khác

Đọc một cuốn sách hay là sống ở một cuộc đời khác, một lát cắt thời gian khác

by Admin Dathoc -
Number of replies: 0

Trong sách: Tám triều Vua Lý của cụ Hoàng Quốc Hải, cụ ngụ ý: vì sao Đại Việt là Quốc Phật, và nhiều tục lệ, câu chữ, danh từ: “Đào nương” bắt đầu từ đâu, ai là người  truyền nghề “gấm” cho dân tộc; văn hoá “nõ” “nường” nhảy múa trai gái rồi yêu nhau tập thể; nghề dệt tơ lụa; tích các tượng trong đình chùa Nhà Lý; các lần sét đánh trong các trấn điện của thành Thăng Long; rồi tích các đên đài, chùa; hồ Dâm Đàm một lần nữa lại thể hiện là long mạch của toàn Thăng Long, “Dâm Đàm diệt, Thăng Long tuyệt”; văn hoá “bạch dịch trường”- chợ biển..vv..tới truyền thống lấy dân làm gốc: “ngụ binh ư nông”; dân là tâm của vua; các quy định của vua chúa về ăn ở; chuyện hậu cung; về việc cứ hỏi vĩ nhân nào cũng lấy sách từ Tứ thư Ngũ kinh; tới đô mục châu quận miền biên ải ai cũng đc cưới công chúa, để bình nơi biên ải; thấy đc cái dũng và mưu đồ của vua cha thời xưa khéo biết dùng người man để giữ đất tổ. Luôn tô đậm hình ảnh cho dù An Nam của nhà Lý vẫn nhận Trung Hoa -Đại Tống làm quốc mẫu song vẫn tìm mọi cách ngẩng cao đầu, lấy lý về mình.


Trong: Hồ Quý Ly, cụ Nguyễn Xuân Khánh: cũng đồng tình, năm 1388-1406: Nhà Hồ đã quyết định lật đổ nhà Trần thật nhẹ nhàng và đúng theo quy luật của Cách Mạng: tức là nhóm người muốn cải cách để tiến bộ hơn, tốt hơn. Cho dù ai cũng thấy công lao lớn nhất của nhà Trần là 3 lần chiến thắng giặc Nguyên xâm lược. Có thể ghi chép trong sử sách là không đúng hoặc chỉ là một hướng để nhìn nhận sự việc. Song chỉ có phép màu mới làm quay lại lịch sử thời kỳ đó chúng ta mới chưng minh được việc Hồ thay Trần là theo đạo lý hay không. Và tác giả cũng đưa ra ngay trong nội tâm của nhân vật chính, Hồ Quý Ly, cũng có nhiều sự giằng xé. Cái quyết định cuối cùng cụ cũng mong đợi: Đại Việt không đại loạn nữa. Và nếu không có quyết định đó, sẽ còn đại loạn hơn. Theo một cái nhìn khác, trong giai đoạn này, đúng là nếu ko có sự nhất quán và quyết định mạnh tay của Hồ Quý Ly, chắc Đại Việt lại rơi vào cảnh đại loạn khi vua tôi còn trẻ (Thuận Tông – 21 tuổi), Duệ Thông thì mất khi tiến đánh Chiêm Thành. Mạn Bắc nhà Minh lâm le, mạn Nam Chiêm Thành tiến đánh. Triêu đình thì a e của Nghệ Tông bán nước cho giặc Chiêm. Do mạnh tay mới đại loạn ít đi. Cho tới Đầu 1406, giặc Minh mới bình và làm suy yếu cha con Hồ Quý Ly, áp dụng trở lại Bắc thuộc với Đại việt.

Đó, nếu bạn đọc sách, bạn sẽ thấy: con người, tiềm thức, và lý trí của Đại Việt là vậy. Tóm lại hai chữ: Anh Hùng!

.

.

.

Một trong những nổi trội nhất về quyền mong muốn được nói tiếng nói riêng, và không muốn sống trên ý tưởng của ng khác, cụ Ayn Rand đã viết Suối Nguồn: cảm tưởng như một tượng đài về: niềm thống thiết của việc phát minh ra cái của riêng mình. Muốn tiến thân trên những sản phẩm của mình, và không học lại từ ai cả. Cái này có lẽ sẽ cho các bạn về cách lập nghiệp và đạo đức lập nghiệp. Song thực tế: tôi thấy là có ông chú, ông bác nào đó để hỗ trợ các bạn. Tôi thấy gần như xung quanh tôi chẳng có ai cả. Cho nên tiếng thét này rất lẻ loi. Song xứng đáng để tham khảo.


Trong Sa Mạc, tác giả Jean-Marie Gustave Le Clézio đưa lên, và đề cao một nghệ thuật thơ mộng của thiên nhiên, song cũng không quên Thế Giới chúng ta đang sống là một cái gì đó…rất tệ: Nô lệ thành thị.  Lalla, cô gái thôn quê, có vẻ đẹp thuần khiết, lấy tên mình là tên của người mẹ, Hawa, vì cô được nghe do người cô, Aemma gọi tên mẹ của mình. Cho tới khi được giới nghệ thuật, báo chí quan tâm. Lalla cũng cảm thấy chán ngán với tất cả. Bởi vì mọi thứ ở đây, thành thị, là “Giả Dối!”. Và kết thúc truyện là cô gai siêu mẫu, ngã quỵ trong "biển giả dối". Số phận của bạn cô, Radicz cũng “vỡ toác” trước mũi xe khi bị rượt đuổi vì ăn cắp. Đó là cái kết của những nô lệ thành thị!


Trong Mù loà của J.Saramago, Thành phố và lũ chó của M.V.LLosa, coi người được ví và ép vào tự nhiên, chỉ còn là bản năng. Và tôi với bạn phản ứng với nhau như bản năng. Có lẽ khi đó chúng ta mới có tình yêu thương nhau. Biết tới nhóm, và đùm bọc đồng loại nhau. Còn nếu không: sẽ lại hằn thù, và cướp bóc, rồi chiến tranh…


Trong Lâu Đài của Kafka, Rừng Nauy của Murakami : Đôi khi nếu nói chung chung chủ nghĩa hiện sinh, và những bế tắc trong suy nghĩ lẫn hành động. A chàng K thì cứ loanh quanh luẩn quẩn với những câu chuyện trên đường tới Lâu đài, mà Lâu đài là cái gì, ai ở Lâu đài còn chưa với tới được. Còn anh chàng Toru, thì hết vui vẻ với bạn nữ này tới bạn nữ khác, rồi cuối cùng vẫn đứng ngẩn người trả lời điện thoại: Giờ tôi đang ở đâu?. Có lẽ bây giờ các bạn học viên, sinh viên, những công nhân tuổi chưa tới 40 vẫn đang luẩn quẩn vậy.


Và nếu bạn đọc sách, bạn sẽ thấy: có thể tóm lại hai chữ với các bạn trẻ xung quanh tôi, hay chính bản thân tôi: Luẩn Quẩn!

.

.

.

Quay về những người khởi đầu của sự biểu cảm cái tôi hiện sinh: Anh e nhà Karamazov (1880), Tội ác và Trừng Phạt (1866), cụ F.Dostoyevsky cũng đồng tình với những gì M.Gorki viết, là đúng: rằng “tất cả những gì mang tính thú vật đều được chính phủ cổ vũ”, “tất cả những gì có tính người đều bị truy bức”. Đồng thời, đây cùng là thời kỳ mâu thuẫn xã hội trở nên gay gắt, ý thức cách mạng của quần chúng lao động phát triển sâu sắc thêm, phong trào phản đối dấy lên trong nông dân, trí thức, nhằm chống bóc lột chống sự chuyên chế của chế độ Sa hoàng và sự lộng quyền của cảnh sát. Tức là con người sẽ có những chuyển đổi bứt phá, khi sự gò ép tới giới hạn. Sang Việt Nam, tiêng nổ của “Chí Phèo” và tiếng cười không ra tiếng, tiếng khóc không ra nước mắt, trong “Số đỏ” hay “Làm đĩ” cũng thể hiện những hiện thực cay nghiệt. Và cũng sẽ có những bứt phá tới đây: thành quả là Cách mạng tháng 8, 1945.


Nếu bạn đã đọc các tác phẩm này: các bạn sẽ tự làm cho mình một cuộc cách mạng ngay cho bản thân.


Hiện nay, ở Việt Nam, cũng như các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á, đang là các quốc gia đang phát triển, và khi những trào lưu tiến bộ, công nghệ tiến bộ phục vụ đời sống, từ phía Mỹ, Châu Âu, các nước phát triển tràn vào, đã ảnh hưởng rất nhiều tới lối suy nghĩ, hành động của, đặc biệt, nhiều giới trẻ VN. Giới trẻ VN, ý tôi muốn nói tới những bạn là sinh viên, học sinh, những công nhân tuổi chưa quá 30….có hiểu biết chút ít về công nghệ và luôn bị cuốn theo các làn sóng công nghệ mới khi nó ập vào bờ bến của Việt Nam.




1368 words