Blog

Ánh sáng vô hình - Anthony Doerr

Ánh sáng vô hình - Anthony Doerr

by Admin Dathoc -
Number of replies: 0

Ánh sáng vô hình - Anthony Doerr

Toán học đã chứng minh, tất cả thứ ánh sáng đều vô hình.
“Các cậu sẽ ăn vì đất nước, sẽ thở vì dân tộc”
“Chỉ có thông qua những thử thách khắc nghiệt nhất mới có cơ hội được Chúa chọn”
- lời thầy giáo dạy các học viên Đức.
Một cuốn sách về thời kỳ 39-45, vấn đề là: cần so sánh nó với vài cuốn khác:
1. Với Kẻ trộm sách - Markus Zusack:
Một cô bé chưa biết đọc, tập tễnh biết đọc, hay lấy sách của ng khác để tập đọc tiếng Đức, khi bố mẹ bị vào trại tập trung, e trai bị bomb chết. Lối viết không hoa mĩ, đôi khi hơi cộc cằn. Lấy sách về để ông bố nuôi dạy đọc, để cho chàng võ sĩ Do thái đọc....đang che dấu kẻ thù người Đức. -> rất hiên ngang trong gian khổ! Song truyện đưa lên tầm cao là: Chính trong nội bộ ngay những con người, trong xã hội nước Đức vẫn có những người yêu sách, và giữ cho mình cả một gia tài về văn học… nó đi ngươc với thể chế khi đó: người Đức không bao giờ chấp nhận dân tộc mình hèn kém với những giá trị kiến thức ở Thế Giới hiện tại. Điển hình là hành động: đốt hết sách của Thế Giới.
2. Với Herzog - Saul Bellow:
Sau Thế Chiến II, một người đàn ông Do thái 47 tuổi, M Herzog, hằn học với cuộc sống 2 đời vợ, và 2 người con; thậm chí còn có thêm nữa cơ. Song ông bị tống ra khỏi quần thể đó: và coi là dân tị nạn. Dòng đời khá mặc cảm với mình. Song Herzog lại nhận thấy họ còn vô cảm với chính những cá thể họ tạo ra: con cái, bạn bè… Rồi ông quyết định quay lại với khẩu súng và hai viên đạn để giải quyết 2 vấn đề trên -> tiếng thét trong xã hội mặc cảm với những hậu quả của Thế Chiến II!
3. Với Không số phận - Kertesz Imre:
Chính tác giả kể lại mình 14 tuổi trong trại tâp trung Auschwitz lẫn Buchenwald, và luôn thấy “hạnh phúc”, kể cả giọng văn cũng rất hạnh phúc và ngây thơ, khi xung quanh mình là: thử nghiệm trên cơ thể đồng bào, là lò sát sinh tập thể…. -> thật lãng mạn trong gian khổ!
4. Với Sơn ca vẫn hót - Kristin Hannah:
Cũng là bối cảnh ơ Pháp, và trong Thế Chiến II; một người mẹ Vianna, can đảm bảo vệ người Do Thái, một anh sĩ quan Đức, Beck, hào hoa; một cô con gái thông minh nhanh nhẹn làm biệt động Sơn Ca - ng nữ a hùng đã thể hiện lòng quyết tâm cho tự do dân tộc: tiêu diệt Beck! Khi Beck muốn lấy ty với Vianne để so với việc tố giác cô khi cưu mang kẻ địch; hay là đưa 4 phi công tới đc lãnh sự Anh, bằng đường bộ, qua Tây Ban Nha, qua dãy Pirenne-> rất quật cường trong gian khổ!
Vậy “ánh sáng vô hình” trong truyện này là gì?
- Là tia X khi thượng sĩ Von Rumpel kiểm tra viên ngọc Lửa Biển (viên kim cương màu xanh có ánh lửa bên trong) để xem nó là đồ giả hay thật. Và điều này trong truyện cũng nêu là Đưc Quốc Xã đã phải tiêu tốn rất nhiều tâm huyết để tìm và lấy những cổ vật, kiệt tác… từ những vùng đất chiếm đóng (tranh, đồ cổ, ngọc, kim cương..)
- Là ánh sáng phát pháo sáng khi cụ Etienne nhớ lại từ những lần đột quỵ của mình, mà cô bé mù Marie Laure khi đc ông cùng đọc “Hai vạn dặm dưới đáy biển” trên máy điện đàm. Pháo sáng để lính bắn tỉa Đức bắn trúng hơn và nhận ra đối phương.
- Là phát súng khi cậu kỹ sư Đức Werner giết thượng sĩ Von Rumpel để cứu cô bé mù Marie Laure, khỏi sự lùng sục những khao khát cổ vật và kiệt tác, để mong “con người được trưởng thành” với một thượng sĩ đang bị bướu cổ…. có vẻ hơi mâu thuẫn logic-> nếu đã có bệnh thì nên nghỉ ngơi -> song fans đọc có lẽ sẽ thấy niềm quyết chiến quyết thắng của cả một dân tộc Đức anh hùng, không cho phép một con người bệnh tật nghỉ ngơi! Hay!
Anthony Doerr, sinh sau thời kỳ Thế Chiến II và quá độ. Có thể cho rằng giọng văn ko thực sự truyền cảm ứng thật: từ những con người đã từng trải qua Thế Chiến. Đôi khi bạn sẽ thấy hơi dài dòng, và bị lộn xộn bởi sự sắp xếp câu chuyện theo thời gian.
Câu truyện là một sự kết nối tài tình của hai tâm hồn, trong chiến tranh TG II, giữa cô bé mù Marie Laure, từ Pháp, phải di dân cùng bố (làm thợ khoá cho bảo tàng) và gặp một cậu bé kỹ sư thông minh (có khả năng lắp ráp máy điện đàm) người Đức khi đang khi dò xét các máy điện đàm ở nơi cô bé đang đọc và phát sóng, “Hai vạn dặm dưới đáy biển” của Jules Verne -> Vấn đề là truyện có thể có sự nhấn thành công ở: việc giữa hai xã hội được giáo dục khác nhau; song lại đồng cảm được với nhau; giải thoát cho nhau ở một nút thắt -khi số phận của họ hoàn toàn nằm trong tay những tên độc tài. Thực tế này, kết truyện, số phận của họ không tới đc với nhau.
Bên cạnh đó, một ông bố yêu thương con gái da diết (cô bé mù Marie Laure) mù tự nhiên, và gửu gắm cô bé tài sản quý giá nhất của Quốc gia, nhân loại: viên kim cương Lửa Biển -> Ngay từ đầu truyện có lẽ fans cũng vỡ ra những khắc nghiệt sau này khi ai cầm viên đá này. Có thể cô bé mù Marie Laure cùng các bạn nghe truyện từ ông lão quản lý bảo tàng: rằng cứ ai có viên đá này sẽ có được may mắn bất tử; song đổi lại là những người thân của mình sẽ lần lượt rời xa mình; đối ứng với các số phận xung quanh Marie Laure, là sự ra đi của bố; là ông Etienne, bà Manec nuôi cô -> “Chỉ có thông qua những thử thách khắc nghiệt nhất mới có cơ hội được Chúa chọn” - có lẽ Chúa đã chọn Marie Laure.
Nhiều trường đoạn nêu khi giáo dục lớp trẻ của quân đội Đức: họ học được cách kẻ xấu xa tồi tệ hơn kẻ thua cuộc là ai? là kẻ hèn nhát: tức là kẻ khi đã thua, đã ngã không biết đứng lên tiếp tục chiến đấu và bước tiếp -> Cái này có lẽ các bạn startup nên học nè!. Hay là khi giáo dục thể chất: môn chạy: Thầy giáo luôn hỏi: trong lớp ai là bạn yếu nhất: và bắt bạn đó chạy trước để …có thể làm bạn đó phải “khoẻ mạnh lên” -> Đó là cách mà dân tộc Đức luôn có những chiến binh hùng mạnh.
Trường đoạn khác về những bức thư mà Werner gửi cho e gái Jutta, họ chia sẻ với niềm hân hoan của những con người đang phục vụ cho dân tộc Đức thượng đẳng: rằng quên đi những máu me, hay tàn khốc của cuộc chiến; cũng như những chia sẻ của Fedrick, bạn của Werner, bố mẹ muốn cậu làm kỹ sư; và không muốn con cái phục vụ cuộc chiến
-> Thực ra trong mỗi cá nhân có một ước mơ riêng, rằng chỉ có xã hội có cho họ điều kiện làm ước mơ đó thành công không thôi. Cũng như môi trường xung quanh mình: hiện đã gần như rộng mở để mọi cá nhân có thể phát huy tố chất của mình; vấn đề còn lại là sự chăm chỉ và không hèn nhát! Thứ mà ai cũng đều có!
8Le Tuan Anh, Anh Maya and 6 others
16 comments
2 shares
Like
Comment
Share


1383 words